Tin Nhanh 24h

Mẹ Việt nổi tiếng ở Mỹ bj fước mấf quyền nuôi con vì dạy con kiểu Việt ở Mỹ

Mẹ mấf quyền nuôj con vì dạy kiểu Việt ở trời Tây
Đánh con vì bé hay làm mấf đồ ở lớp, bà mẹViệt bj cảnhsát Mỹ ‘hỏi thăm’ và sau đó mấf luôn quyền nuôi con.

Bài viết dưới đâylà chia sẻ thực tế của chị Lê An Thanh, 38 tuổi, đangsống tại California, Mỹ về xungđộthai thế hệ trong những gia đình Việt định cưlâu ở Mỹ nói chung trời tây nói riêng nhưng vẫn áp dụng cách giáodục con kiểucũ ở quênhà.

Tôi quenmột người bạn Việt sang Mỹ từ năm 1987 chị là một người vợ cũng có tiếng tăm, trong đám bạn chúng tôi, sau đó kếthôn với một người đàn ông Mỹ rồi có con chung. Khi cuộcsống đã dầnổn định, chị đóncô con gái riêng ở Việt Nam sangsốngcùng.

Nhiều năm sau, vì quan điểmbất đồng về tiềnbạc với người chồngTây, chịvà chồng ra tòalydị.

Lúc đó, khi được hỏi muốn ở với cha hay mẹ, cậu con chung 14 tuổi của hai người đã trả lời là thíchsống với bố.

Lý do của em là mỗi lần về Việt Nam, mẹ luôn bắt mình về theo trong khi em chẳng thíchchút nào. Trong trí nhớ của cậu bé, quê ngoại nóngnực, nhiều muỗi, còn họ hàng thì hay rờ rẫmvuốt ve và lâu lâu lại cườiầm lên rồi nói vài câu mà em không hiểu hết được.

Kết thúc phiêntòalyhôn, người mẹ  khóclóc và thanthở rằng mình đã locho con không thiếu thứ gì, đưa con về Việt Nam chơi hằng năm chẳng qua là muốn cháu hiểu thêm về quê mẹ, vậy mà con lại khó chịu về điều đó.

Đứa bé giờ đã trưởng thành và cũng rấtít liên lạc với mẹ vì nhiều quan điểmbất đồng. Còn người mẹ từ đó trở đi chỉ về Việt Nam cùng cô con gáiriêng.

Chuyện của một gia đình người Việt  khác cũng là bạn của tôi

Gia đình bạn tôi có ba con, bé đầu là gái 12 tuổi và hai bé song sinh sau 4 tuổi. Cô con gái đầu đi học thường hay mấtlặt vặt, lúc thì găng tay, áo khoác, khi là câyviết, khăn… khiến người mẹ rấtbựctức vì phải liêntục tốn tiền mua mới. Vì thế, thỉnh thoảng chị cóđánhcon.

Lúc bé gáitập thể thao ở trường, bạn bè thấy em có nhiều vết thâmtímở chân tay nên đã máchvới cô giáo. Cô giáo nghe xong liềnbáongay cho Sở thiếuniên.

Vậy là vài hôm sau, người của Sởthiếu niên cùng cảnhsáttớitận nhà đểđưa cả ba đứa trẻ vào nơi dành cho trẻ em có vấn đề vớicha mẹ , còn bà mẹ thì bịđưaratòa vìtộibạohànhcon cái.

Kể với cảnhsát, cô bé nọ cho biết mẹ thường xuyên đánhmắng, haybắttrông em và lúc nào cũng sosánh việc học hành với conhàng xóm.

Nhiều bố mẹ Việt chưa theo kịp được với luậtpháp ở các nước định cư .

Có lẽ vì thiếu hiểu biết về luậtpháp cũng như cònbựctứcvới con, nên lúc tới Sởthiếu niên, người mẹ chỉ muốnđòi lại hai bésongsinh, không muốn nhận về côcon gái cả.

Tuy nhiên, việc này không được chấpnhận. Bà mẹ còn bịcho là tâmlýkhông ổnđịnh, nên về sau cả ba con chịđều đượcgiao hẳncho người chachăm sóc.

Đây là hai câu chuyện thực tế của người bạn tôi có thể nói, nếu cứ áp dụng cáchgiáo dụckiểu Việt truyềnthống tại nước Mỹnói riêng hay ở trời Tây nói chung, cha mẹ không những làm tổnthươngcon mình mà đôi khi cònmấtcả quyềnnuôi con.

Tại Mỹ, quyền lợi của trẻ em luôn được đặt lên hàng đầu. Nếu cha mẹ có những hành vibạohànhvề thể xáclẫn tinh thần thì cònbịphạtt/ù.

Đa số những gia đình Việt Nam sinh và nuôi con tại Mỹ đều luôn muốn con họ kết hợp hai luồng văn hóa Á – Âu.

Có nghĩa là vừa tiếp thu những văn minh ở Trời Tây nhưng lạisống theo kiểu Việt truyền thống, tức là phải nghe lời cha mẹ và làm theo những gì phụ huynh muốn. Có lẽ họ không hiểu rằng, cách dạy như vậy sẽ làm con mình như đứng giữa ngã ba đường vì chẳng biết đi hướng nào.

Điều đó dẫn tới việc cha mẹ và con cái không hiểu nhau, khiến phụ huynh đôi khi khôngkiểmsoát được nónggiận và đánhcon.

Câu chuyện đầu về đứa trẻ than phiền hay bịmẹđưa về Việt Nam mà không cần biết con có thích hay không cũng chỉ ra một thực tế:

Nhiều người Việt ở nước ngoài, khi có dịp nghỉ, thay vì dẫn con đi thăm việnbảo tàng hay cho con tham gia các hoạt động giảitrí thì lại dẫn chúng về quê.

Thời gian trẻ ở Việt Nam đó, mọi sinh hoạt chỉ quanhquẩn trong gia đình và họ hàng, với hoạt độngchủ yếu là đi ăn uống, mua sắm và tụ tập.

Nếu có được dẫn ra khu vui chơi, trẻ cũng không hào hứng hơn vì chúng khó tiếp cận và chơi vui với những trẻ địa phương do cảm thấy không hợp hoặc bấtđồng ngôn ngữ. Cho nên, đối với trẻ Việt kiều, thời gian về quê cùng mẹ giống như đilạc vào một thế giới khác.

Với những gia đình định cưlâu và sinh con trên đất Mỹ, cha mẹ là thế hệ thứ nhất, con cái là thế hệ thứ hai.

Thế hệ thứ nhất chỉ tiếp nhận được một nửa về cáchsống và suy nghĩ theo kiểu Tây nên có thể chưa kịp hiểu thế hệ thứ hai – vốn được tiếp thu toàn bộ lốisống và sự giáo dục này. Vì thế đôi khixảyra những xungkhắc khó tránhgiữa hai thế hệ.

Nếu bố mẹ không biết sàng lọc hay thay đổicách suy nghĩ thì khác gì đangtự làm khổ bản thânvà cả con cái mình. Vì thế, cách giáo dục đó thường được ví như bình mới nhưng bên trong vẫn là rượucũ.

Lê An Thanh

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *