Tin Nhanh 24h

Bảo Anh từ người thợ lên chủ: Làm nail ,muốn làm ăn tử tế vào khu ít người Việt thôi

Ngày đầu làm nail tại Mỹ, Bảo Anh có mặt ở cửa hàng lúc 8 giờ sáng, mang theo hộp cơm trưa mẹ nấu và bộ dụng cụ chuyên dùng của thợ làm móng.

Chàng trai 19 tuổi mất hai tiếng để làm xong bộ móng đầu tiên, lâu gấp đôi người thợ ngồi bên cạnh.

Vì chưa quen cầm k..ìm bấm móng nên t..ay cậu run bần bật, chỉ s..ợ làm khách ch..ảy m….áu. Ngồi cả ngày dài, l.ưng cậu mỏi nh..ừ, đêm tr..ằn tr..ọc không ngủ được, chỉ mong sáng mai thức dậy được quay về Việt Nam…

Sốngở Mỹ còn khổ hơn ở nhà

Bảo Anh sinh ra tại thành phố Vinh. Năm 2007, mẹ cậu sang Mỹ làm ăn với mong muốn gia đình có cuộc sốngkhấm khá hơn.

Nhưng từ sau năm 2008, kh..ủng h..oảng kinh tế lan rộng ở Mỹ, người dân cắtgiảm chi phí làm đẹp. Các chủ tiệm người Việt sẵn sàng đẩygiáxuống cực thấp để hút khách, thợ làm nail như mẹ của Bảo Anh vì vậy cũng không có thu nhập tốt.

Suốt 7 năm liền không thấy mẹ về thăm, Bảo Anh cũng không biết mẹ khó khăn thế nào vì: “Mẹ tôi không d..ám k..êu c..a nhiều, s..ợ người nhà ở Việt Nam l.o l..ắng”.

Khi Bảo Anh đang là sinh viên năm nhất ngành Quản trị Kinh doanh Đại học Ngoại Thương Hà Nội, mẹ cậu gợi ý con trai qua Mỹ theo diện đoàn tụ gia đình để tiếp tục học đại học và lập nghiệp.

“Tôi đi ngay, không nghĩ ngợi nhiều vì nghĩ qua Mỹ sẽ rấtsướng. Xem qua TV, sách báo thấy Mỹ toàn nhà cao tầng, đường phố sạch đẹp, đờisống dân trí cao nên tò mò muốn khámphá”, cậu nhớ lại.

Đặt chân đến vùng đất mơ ước nhưng xa lạ, chuỗi ngày v..ỡ m..ộng mới bắt đầu.

Bảo Anh cùng mẹ và cậu r…uột thuê một căn hộ chung cư hai phòng ngủ, giá 1.500 đô mỗi tháng để sinhsống.

Hai mẹ con ở chung phòng, buổi tối Bảo Anh trải một tấm chăn mỏng xuống đất để ngủ. Mẹ và cậu của cậu đi làm từ 7 giờ sáng đến tối muộn mới về. “Cuộcsống quá vất vả! Điều kiện ăn ở còn khổhơn ở quê mình.

Tôi muốn tự lập nên xin đi học nghề nail trong lúc chờ nhập học đại học. Mẹ tôi cũng ủng hộ vì nghề này vất vả nhưng dễ kiếm tiền”.

Bảo Anh qua trường dạy nghề, đăngký khóa 4 tháng, học phí 1.200 đô la nhưng không lên lớp vì bài thực hành ở trường khác hoàn toàn sovới thực tế đi làm.

“Tôi học tài liệu trường đưa, học một vài bài ‘tủ’ để thi đỗ lấy chứng chỉ. Sau này tôi mới biết nhiều người Việt Nam qua đây cũng không học nghề ở trường mà chỉ thi lấy chứng chỉ hợppháp.

Họ học từ lúc ở Việt Nam hoặc được thợ chính của các tiệm bên này dạy cho, như vậy nhanh và dễ làm hơn”. Có chứng chỉ nghề trong tay, Bảo Anh cũng không thể ngờ con đường làm nghề của mình vẫn giannan đến thế.

Muốn làm ăntử tế thì vào khu ít người Việt thôi!”

Bảo Anh tổng kết sau hơn 5 năm làm nghề: “Nếu ai hỏi sang Mỹ làm gì nhanh ra tiền nhất, sẽ có 9/10 người nói làm nail. Nhưng với tôi, nghề này cựckhổ và phức tạp dù có thể thunhập lên tới cả ngàn đô mỗi tuần”.

Làm thợ tại một cửa tiệm của người Việt, Bảo Anh mới được chứng kiếncảnh bà con tr..anh gi..ành khách, bất đồng, th..ù ghétnhau.

“Tôi được khách thuê làm dịch vụ móng bột với giá 40 đô, bạn chỉ làm sơn nước 20 đô là nảysinhganh tị. Chủ xếp khách cho người này nhiều hơn, người kia ít hơn cũng dẫn đến ẩ..u đ..ả.

Tiệm tôi làm có vài lần thợ đ…ánh nh..au vì giànhkhách. Không ít người còn bảo tôi: muốn làm ăn tử tế thì vào khu ít người Việt thôi”.

Ban đầu Bảo Anh bất ngờ vì người Việt íchkỉ, coi nhau như kẻth…ù trên đất khách. Nhưng sau này cậu hiểu, thợ làm nail ở đây đa phần là phụ nữ, họ phải chấpnhận xa quê, xa gia đình, đốim.ặt với muôn vàn ng..uy c..ơ nơi xứ người,

họ chẳng còn cách nào khác ngoài việc cố gắng kiếm tiền, kể cả phải đ..ạplên bát cơm của người khác. Ai cũng làm 12 tiếng liêntục mỗi ngày, khi khách đông, chỉ dám ăn vội ăn vàng ngày một bữa để tranh thủ thời gian kiếm thêm.

“Tôi cũng như mọi người, nhìn mỗi bộ móng làm ra được vài chục đô là nhân lên gần triệu tiền Việt, bỏ hoặc bị m.ất lượt thấy tiếc rẻ”.

Làm chủ có dễ hơn làm thợ?

Làm thợ hai năm, Bảo Anh quen với việc c..òng l..ưng ngồi giũa móng cả ngày cho khách nhưng không chịu được môi trường tranhgiành khách quá phức tạp, cậu bỏ hết vốn liếng để mua lại một cửa tiệm nhỏ giá 40.000 đô.

Nhưng làm chủ cũng đâu có sướng hơn: “Tiệm mới mở, chưa quen khách nên thợ không có thu nhập, bỏ đi gần hết. Gặp phải nhiều khách trái tính, họ làm móng rồi vài ngày sau ra b..ắt đ..ền.

Được 2 năm thì tôi nhượng lại tiệm, ôm vềmột đống nợ nhưng cũng có kha khá kinh nghiệmquản lý”.

Bảo Anh một lần nữa mua lại tiệm lớn hơn, chung vốn cùng mẹ và hai người bạn. Lần này cậu chọn mặt bằng ở khu mua sắm đông người qua lại và quản lý thợ chặt chẽ hơn.

“Tôi và mẹ ít vốn nên không dám thuê nhiều người làm. Sáng sáng, hai mẹ con phải đến sớm quét dọn, chuẩn bị ghế, đồ nghề và chờ thợ đến”. Bảo Anh lo từ việc sắp xếp khách sao cho thợ không tị nạnhnhau đến chào mời, chăm sóc khách hàng.

Hai năm gần đây, nghề nail cũng dần thịnh trở lại ở California. Các tiệm mới mọc đầy đường, trong các khu mua sắm lẫn trung tâm thương mại.

Dễ hơn mà cũng khó hơn. Dễ vì khách nhiều; khó vì thợ kiêu, lúc nào cũng có nơi chào đón, các chủ tiệm thì chơi x..ấu lẫn nhau.

“Có ngày ngủ dậy tôi giật mình vì trang Facebook của tiệm có vài trăm bình luận chê bai, đ…ánh giá tiêu cực. Tìm hiểu ra thì toàntài khoản ảo do chủ tiệm kháclập để giành khách”.

Không người Mỹ nào ch..ịu làm nail với giá “bèo” như người Việt vì phải chiều chuộng bao lượt khách lạ lẫn quen, ngày ngày h.ít h..óa ch..ất đ…ộc h…ại

hay c..ắn r..ăng ch..ịu đ..ựng sự ch..èn é..p của đồng nghiệp, chưa kể những khi khách đông, chủ cũng phải lao vào làm như thợ, bữa trưa ăn lúc 6 giờ tối là chuyện bình thường.

Bảo Anh cho rằng người Việt chấp nhận làm nghề này vì: “Mình hay nhân tiền đô ra tiền Việt nên thấy kiếm khá chứ thực ra là bán sức lao động giá rẻ.

Ngồi cả ngày làm g..ãy l..ưng mới kiếm được tiền. Môi trường nhiều h..óa ch..ất đ…ộc h…ại, ai cũng biết nhưng đều tự l…ừa mình: có ch…ết ng..ay đâu mà lo”.

NHỮNG ĐIỀU TỐI KỴ MÀ NGƯỜI CHỦ TIỆM NAILS KHÔNG NÊNLÀM VỚI NGƯỜI THỢ.

Chia sẻ từ Facebook Chuyện Đời Thường – Khánh Đặng, xin giớithiệu để bạn đọc tham khảo

Trong ngành nails, có nhiều chủtiệm rất thành công, và biết cách cưxử rất tế nhị, công bằng, khéo léo vớithợ.

Nhưng cũng có rấtnhiều người, may mắn có được chút tiền ra mởtiệm. Tưởng như vậy là cha mẹ thiên hạ. Muốn nói gì thì nói, muốn làm gì thì làm. Thế cho nên, tưng bừng khai trương, âm thầm bán tiệm.

Sau đây, tôi xin chia sẻ vài điều, mà người chủ tiệm xinđừngmắc phải.

1.Đừng thiênvị mà hãy công bằng. Người chủ có thể thích thợ này hơn thợkia. Nhưng không thể vì vậy mà dành những phầnngon, phần nhiều tiền cho họ. Nếu thích họ, cứ móc tiềntúi ra cho họ. Còn trong công việc, phải côngbằng thì thợmới nể.

2.Đừng nghe lời mấy thợnịnhhót.

Những người hay nịnhchủ, thường họ không thật và rất mưutoan. Họ có thể dèm pha người này ghétbỏ người kia, mụcđích để người chủđuổi hết thợgiỏi để họ ở lại làmtrùm. Nếu người chủ nghe lời và thích đượcnịnh, thì sau nàykẻthù của chính mình là những người đã từngnịnhhót mình.

3.Đừng nóixấuthợ.:Nếu như người chủ cứnóixấu thợ này cho thợ kia nghe. Nóixấuthợ kia cho thợ này nghe. Thì chính người chủ là nguyênnhân gâyxàoxáo trong tiệm. Đừngbao giờ biện hộ, chiađể trị. Nếuthợ cólỗi gì, cứ nóiriêng vớihọ. Họ sẽ thayđổi và trọngmình hơn.

4. Đừng sỉnhục thợ.:Đừng bao giờ hạthấp giá trị của người thợ. Sỉnhụcthợ trước mặt kháchhay đồng nghiệp. Cứ tưởng mình làm vậy là mình chứng tỏ là người chủcó uyquyền. Saihoàn toàn. Khi những người thợ khác và những khách hàng thấy vậy, thì người đángbịkhinh là chủ chứ không phải thợ. Và dễbịmang tiếng lấy mạnhhiếpyếu.

5. Đừngăn thua đủ với thợ:

Khi có sự tranhcãi, người chủ luôn tỏ ra cóquyền và cái gì mình nói cũng đúng. Khi biết thợ có ý định nghỉviệc, người chủ ”thàtaođuổi mày trước, chứ không cho màyxin nghỉviệc trước”. Người chủ đòi hỏi thợ phảibáo trước khi nghỉviệc. Nhưng bản thân mình lại đuổithợngay tức thì. Đó là thể hiện sự nhỏmọn, titiện của người chủ.

6. Đừngnói gì đến thợkhi họ đãnghỉviệc.

Khi có thợ đã nghỉ việc, cho dù chủ không thích người thợ đó, cũng không nên nói xấu họ trong tiệm. Cũng không nên gọiđến chỗ làm mới của người thợđó, nói xấuhọ và nói chủ mớiđừng nhậnhọ. Những việc làm đó không được lợi gì, mà thợ trong tiệm và tiệm bên kia còn cườivào mặt mình thêm.

7 Đừngnên bịa chuyện.

Không nên bịa chuyện không nói có, để lôi kéo thợkhác phải nghe lời mình mà ghétbỏ thợ kia. Người thợ ai đi làm cũng muốn bìnhan và kiếmtiền. Chẳng ai muốn theo phe ai cả. Nếu người chủ nói sai câu chuyện, khi thợpháthiện ra, thì đừng hỏi tại sao thợ kéo bầy nghỉhết.

8.Đừngqua cầurút ván.

Khi tiệm làm ăn kháhơn, có khách và thợ nhiềuhơn. Người chủ đừng nên thay đổi cách cưxử với những người thợlúc banđầu. Có thể có thêm thợgiỏihơn, rồi coi trọng họ hơn thợ cũ. Nhưng chưa chắc gì những thợ giỏi đó, lại làm lâu dài với mình. Lúc đó, vừa mấtthợ cũ lẫnthợ mớiluôn.

9 Đừngbao giờ để thợ hậnthùmình.

Khi người thợ hậnthùmình, họ có thể làmbất cứ điều gì để gâyhạiđếnmình. Ngành nails luônláchluật, và có nhiều vấn đề tếnhị. Khi raphápluật, thường là người chủbịthiệtchứ không phảithợ.

10. Đừng bóclột và épthợ vào đườngcùng.

Có nhiều người thợ vì hoàncảnh, họ muốn có việc làm. Chủ thấyvậy ép họnhận lương rấtthấp và ép họ phải theo yêucầu của mình. Đó là sựtànác. Làm ănmà lương lẹo, bắtchẹt thợthầy, trước sau gì cũng không có kếtquả tốt.

Trên đây là 10 điềutôi muốn chia sẻ đến các bạn. Bạn chỉ có hai tay, muốn làm giàu thì phải nhờ vào tay củathợ. Người chủ hơn thuavới thợ, không phải là hơn thua nhau từng câu nói cách hànhxử, mà chính là, tạo điềukiện cho thợ vui vẻ làm lâudài cho mình.

Tiền vào túi mình càngnhiều thì mình mới là ngườichủ thành công

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *