Tin Nhanh 24h

Texas:người việt nguyhiểm đếntínhmạng vì chọn đi nơi khámbệnh ở Mỹ, đến nay vẫn còn bànghoàng

Mình chỉ muốn chia sẻ câu chuyện của mình, để mọi người khi gặp trường hợp giống vậy thì không bị rơi vào hoàn cảnh như mình.

Thực sự nhiều lúc có những sự việc bản thân mình không kiểmsoát được được, nhưng nếu những việc có thể tránh được thì tốt hơn.

Mình hiện vẫn còn nằm trong bệnh viện Memorial Herman Katy chưa được cho về, vẫn đang theo dõi, nhưng hôm nay đã tỉnh táo và đỡ hơn rất nhiều so với mấy ngày trước.

Mình bắt đầu cơn đaubụng vào hôm Chủ Nhật, đau trên rún, ngay giữa bụng, nên mình cứ nghĩ là đau baotử, vì bản thân có tiền sử đau bao tử, nên cứ uốngthuốc baotử, nước ấm, mật ong, giữ ấm bụng, ăn cháo nhẹ.

Mình cũng nghĩ do stomach flu, cái này thì thường kèm ói, ỉa, nhưng mình không bị, nên loại ra.

Đến chiều thì cơnđau bắt đầu nặnghơn, mình quặn người. Ông chồng xót nên chở mình tới Methodist 24hours Care Katy, chỗ vắng hoe, ko có ai cả, cứ nghĩ vậy cũng đỡ ít người ko cần chờ lâu.

Họ làm đủ thứ test cho mình, thửmáu, thửnướctiểu, CT scan, Ultrasound… Rồicuối cùng kếtluận mình ko bị gì cả, thả mình về chotoathuốc giảmđau, xongkêu chắc do đau baotử mày táiphát, nên follow up với bác sĩ GI (gastro doctor).

Mình về nhà, cảđêm đau không ngủ được, tới trưa thứ 2 cơn đau bắt đầu lan xuống bụngdưới, đaubụng dưới bên trái và cả bên phải, đụng tới là đau.

Đau tới độ ngồi lên không được, không nhúc nhích được luôn, mình đau tới độ khóc hù hụ… Lúc này chồng mình sợ quá nên kêu ambulance tới nhà chở đi, khi ER tới thì họ sẽ chở tới bệnh viện gần nhất.

Thế là mình tới Memorial Herman Katy (thực ra hồi gần 10 năm trước mình có làm việc cho Memorial Herman, và Katy chính là nơi bị nhiều người chê nhất, về bác sĩ, y tá…).

Nhưng lúc này đã quáđau không còn nghĩ được nhiều như vậy.

Mình vào MH Katy, bệnhviện cũng vắng, ko đông đúc, y tá và bác sĩ còn đông hơn bệnhnhân.

Họ cho mình vào làm lại tất cả các test như bên kia đã làm. Kết quả ra vào lúc 3pm chiều, mình bị viêmruột thừa, cầnmổ. Mình cứ nghĩ đau ruộtthừa là phảimổ liền, hơn nữa cũng nói rõ mình đã đau 2 ngày rồi, nên cũng chuẩn bị tinh thần lên bànmổ.

Vậy mà nào ngờ, sau khi gọi điện vòng quanh, họ bảo bác sĩmổ sẽ tớimổ vào sáng mai. Nói mình thường buổi tối ít khi nào mở phòngmổ, trừ khi nguyhiểm tới tínhmạng thôi, chứ không thì bác sĩ cũng không muốn operation vào ban đêm.

 

Mình cũng hỏi đi lại, nếu nhỡ chờ tới sáng vậy, ruột thừa bịbể ra thì có nguyhiểm không, cả y tá và bác sĩ trực đêm đều bảo mình không sao cả, nên mình yên tâm.

Vào buổi tối mình đaunặng hơn, không đi nổi, mình năn nỉ người y tá trực người Châu Phi xin thông ống tiểu cho mình, vì thực sự mình không đứng lên được để tới toilét, mà tiểuđại ra quần thì mình làm không được, nhưng người y tá kiên quyếttừ chối.

Chồng mình thấy mình đauquá nên nhờ hỏi lại bác sĩ lần nữa, nhưng cô ấy nói không được và cũng không hề gọi hỏi bác sĩ.

Mình cố gắng bò tới toilet với sự giúp đỡ của người nhà để đi tiểu. Lần cuối cùng vào khuya mình chịu không nổi đã xỉu luôn xuống đất, lúc này chồngmình hốthoảng la ầm lên, họ mới chạy tới.

Tất cả chỉ số sinh khí của mình của mình đềutuột, máy báođộng liêntục, mặt mình như xácchết(là do chồng mình nói lại chứ lúc đó mình cũng ko còn biết gì nữa rồi).

Họ kéo tới 6,7 người bơmthuốc, bơmoxy… làm hôhấp… thì chồng mình bảo tầm vài phút sau mình tỉnh lại.

Lần đầu tiên mình thấy ổng nổinóng tới như vậy, ổng la quá trời đất, ổng nói, “vợ tao chỉ là đau ruột thừa thôi, chuyện đơn giản là tiểuphẫu, mà sao tụi bây có thể để nó thành như vậy được?”…

Lúc ổng la lên vậy thì người y tá từ chối đặt ống tiểu cho mình mới chịu tới gắn vào lúc đó.

Sáng 5:30AM, họ đẩy mình xuống phòngmổ chờ bác sĩmổ, bác sĩ tới lúc gần 6AM. Ổng nói này nói kia, hỏi mình một số câu, hỏi mình có ổn không?

Mình bảo tui chưa bao giờ đau ruộtthừa lại có thể đauđớn tới như vậy? Sao ông không mổ tui vào buổi tối, nếu nhỡ ruột thừa tui bể thì sao?

 

Ổng kêunhìn mày nói chuyện với tao được như vậy thì yên tâm đi, không bị bể gì đâu, mình không nói gì nữa phần vì quáđau, phần nghĩ ráng mổ xong là khoẻ.

Nào ngờ sự việc đâu có đơn giản vậy, mình vào phòngmổ, họ chụpthuốcmê, khi tỉnh lại về phòng hồisức, chỉ nghe loáng thoáng bác sĩ bảo ruột thừa của mình bịbể, họ phải clean, và mình phải nằm lại theo dõi, họ cắttrên bụng mình 3 chỗ, và gắn thêm một ống thông để drain máumủ do ruộtbểviêmgây ra.

Vì đang mùadịch, gia đình chỉ được vào thăm 1 người và phải về lúc 8h tối, không được ở lại.

Ngày xưa mình sanh mổ chụpthuốc mê 2 lần ở Texas Woman, mỗi ngày đều có bác sĩ vào hỏi thăm, y tá thì chăm sóc tận tình, vì mổchụpthuốc mê, họ thọt cái ống thông vào phổi, nên khi về phòng hồisức, họ sẽbắt mình thổi cái ốngthuốc như thuốclào vậy để thông phổi, tránh tình trạng xẹp phổi.

Mình nằm đây đã 4 ngày, bác sĩ vào đúng 1 lần nói qua loa vài câu lấy lệ rồi mấttích, y tá thì hênxui, gặp ngay ca của y tá giỏi thì mừng như được vàng, còn ngay ca trực của mấy chị làm ăn giờ thì khi cầnkêu thì đợi đi, chừng 15,20 phút tới là bình thường.

Sau tất cả mình lượm được cáimạng cũng coi như là maymắn, vẫn chưa biết khi nào được thả ra.

Nhưng mình chỉ là muốn khuyên bà con nếu nhỡ có ai bị đaubụng thì đừngcoi thườngbệnh, đừng ráng chịu cơnđau, uốngthuốc giảm đau rồi lướt qua, vì có thể có nhiều thứ khác nữa.

Và quantrọng hơn là đừng đi mấy cái 24hours care, tàolaolắm, nếu những trường hợp bịnặng thì xuống hẳn Texas Medial Center, hay Bend Taub, hoặc Memorial City.

 

Vì ở đó lực lượngbác sĩ, nhân lực đông, bác sĩgiỏi cỡ nào cũng có, chuẩn bịnh tốt hơn, vì đó là việc họ làm hằng ngày, cường độ công việc lớn, khiến bác sĩgiỏihơn.

Xin đừng đến MH Katy, bệnh việnmới, đã vậy còn ko có tâm, không xem trọngtính mạngbệnhnhân, làm cho có, cho xong việc, hết giờ, bây giờ thì mình thực sự tin những gì bạn bè xưa giờ nói rồi, vì đó giờ cứ nghĩ MH nào cũng tươngđương nhau cả.

Chào bà con, mong bà con luôn khỏe, tốt nhất là ko bao giờ đặt chân vào mấy chỗ này là the best!

mình đăng tấm hình lúc mình vừa mổxong lên, để mọi người thấy được mình còn giống con người nữa không, chỉ là mổ ruột thừa thôi đó ạ !

TN

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *