Tin Nhanh 24h

Cặp vợ chồng 60 năm nuôi học sinh ăn, ở miễn phí: ‘Nhiều phụ huynh ép lấy tiền nhưng tôi quyết không nhận’

Gần 60 năm qua, gia đình nhà ông Diễn đã dành phòng trọ, nuôi cơm cho nhiều thế hệ học trò ăn, ở miễn phí. Có người thành đạt quay về báo đáp nhưng ông bà quyết không nhận.

Khởi nguồn của nhà trọ tình thương
Người dân ở xã Văn Miếu, huyện Thanh Sơn, tỉnh Phú Thọ, đều biết đến vợ chồng ông Đinh Xuân Diễn và bà Hà Thị Hoa; bởi “ký túc xá” tình thương của gia đình ông bà đã giúp đỡ nhiều em học sinh khó khăn có chỗ ăn, chỗ ở miễn phí hơn 50 năm qua.

Ảnh chụp màn hình.

Theo lời kể của bà Hoa, những năm đầu thập niên sáu mươi của thế kỷ trước, khu vực này còn hoang vu, lạc hậu lắm. Cuộc sống thường ngày người dân chủ yếu phụ thuộc mấy sào lúa nước cằn cỗi và các sản vật từ rừng. Miếng ăn, cái mặc từng ngày còn chưa lo đủ nên mọi người cũng thờ ơ đến việc học của con. Lúc đó, trường lớp cũng đơn sơ, tạm thời; cả khu vực mấy xã lân cận chỉ có trường cấp hai Văn Miếu Quốc Tử Giám. Các người ở xa muốn đến học phải tìm trọ gần trường.

Bà Hoa kể: “Ngày xưa đi bộ xa lắm, làm cái gì có xe máy như hiện giờ; thế nên, muốn tới trường phải tìm nhà trọ vì đi từ nhà đến trường đã 𝗺𝗮̂́𝘁 nửa ngày rồi”

Lúc bấy giờ, cụ Đinh Công Hiệu (cha của ông Diễn) có một ngôi nhà sàn; vị trí gần trường học nên nhiều người đưa con đến xin trọ học. Dù nghèo khó nhưng cụ Hiệu nhất định không lấy tiền trọ của bất kỳ ai; ông coi học sinh như người thân trong gia đình.

Ông Diễn và Bà hoa nên duyên vợ chồng từ ngôi nhà trọ tình thương
“Lúc đấy tôi học cùng lớp với một số bạn ở trọ nhà ông Diễn. Thấy bạn trọ ở đó rất vui vẻ thoải mái nên tôi cũng hay đến chơi. Sau này khi ông Diễn ngỏ lời, tôi cũng đồng ý làm vợ”, bà Hoa nói.

Ông Diễn và bà Hoa nên duyên vợ chồng từ việc gia đình nhận nuôi các em học sinh ăn, ở miễn phí.

Sau này khi 𝗯𝗼̂́ 𝗺𝗮̂́𝘁, ông Diễn và bà Hoa vẫn tiếp tục cho học sinh ở trọ. Hai người không phải bàn nhau một câu nào; vì “ở cho vui cửa vui nhà, đời bố mẹ chồng đã thế thì đến đời mình tiếp nối như một lẽ tự nhiên”, bà Hoa nói.

“Nhớ nhất là khoảng thời gian con cái còn nhỏ; mình không lấy tiền của các cháu học sinh nhưng các cháu giúp mình cũng rất nhiều. Có những hôm các cháu bế, trông con cho tôi đi làm nương hay đi bẻ măng… Sau này, các con lớn lên có khi còn đòi ngủ chung với các chị học sinh, đắp chung nhau cùng một cái chăn,… hồi đó vui lắm”, bà Hoa nói thêm.

“Mấy chục năm nay nuôi ăn, nuôi ở cho các cháu cũng quen quá rồi. Có những lúc các cháu nghỉ hè, các con đi làm, căn nhà chỉ có hai vợ chồng thì thấy nhớ, trống vắng vô cùng”, bà Hoa kể lại.

Phụ huynh ép lấy tiền nhưng gia đình ông Diễn quyết không nhận
Năm 2002, khi khóa học đầu tiên của Phân hiệu cấp 3 Văn Miếu được mở; có 3 đến 4 học sinh đến ở nhà ông. Các khóa học cứ thế tiếp nối. Đến bây giờ ông Diễn cũng không nhớ nổi nhà mình đã cho bao nhiêu học sinh đến trọ học. Có trường hợp những người trước đây đến ở trọ, sau khi thành đạt, lập gia đình; con họ lại đến nhà ông.

Vợ chồng bà Hoa cùng các em quây quần bên mâm cơm.

Nhiều lần có khách lạ đến nhà chơi, khi nhắc lại chuyện ngày trước đã từng ở nhờ nhà bác; ông Diễn chỉ biết cười, chúc mừng các cháu đã khôn lớn, trưởng thành.

Hơn 10 năm trước, căn nhà gỗ đã được gia đình phá để xây lại căn nhà mới khang trang; gian phòng cho học sinh bây giờ đã có quạt, điều hòa, giường đệm, bàn ghế, tủ đầy đủ.

Ông Diễn thường xuyên tự tay nấu các bữa ăn cho học trò
Ông Diễn chia sẻ: “Lương hưu của tôi chỉ hơn 5 triệu, bà nhà tôi không có lương nhưng vẫn đủ để nuôi các cháu ăn, ở. Tôi không lấy khoản nào của các cháu; nhiều lúc bố mẹ các cháu ép lấy tiền điện tiền nước nhưng tôi nhất định từ chối; còn nếu họ góp chút gạo, chút thức ăn thì tôi mới nhận”.

Ông Diễn là người nấu chính cho bữa ăn của gia đình

Hăng ngày ông đi chợ, tự tay nấu nướng đầy đủ 3 bữa ăn cho cả gia đình. Hôm nào bận việc bên ngoài hay đi ăn cỗ, ông cũng cố gắng nấu xong xuôi để các cháu tan học về có cái ăn rồi mới yên tâm đi.

“Bình thường, 8h sáng, tôi sẽ ra chợ để chuẩn bị cho bữa cơm trưa. Ăn bữa trưa xong, 3h chiều lại đi mua thêm thức ăn chuẩn bị cho bữa tối. Mỗi ngày trôi qua, tôi lại phải nghĩ xem đổi món gì cho các cháu ăn cho đủ chất”, ông Diễn nói.

Món ăn luôn được Ông Diễn thay đổi để đảm bảo đủ chất dinh dưỡng cho các em.

Nhiều người hỏi tại sao bao năm nay vợ chồng ông vẫn cố gắng nuôi học sinh như vậy; ông Diễn khẽ nói, đây là truyền thống gia đình rồi: “Từ đời bố đến tôi và hiện tại là con tôi. Tôi thực sự thấy vui khi được giúp đỡ người khác. Thấy các cháu được đến trường và trưởng thành là chúng tôi đã hạnh phúc lắm rồi”.

Các em học sinh chia sẻ về ngôi nhà trọ
Hiện tại, ở trọ nhà ông Diễn có ba em học sinh; Hà Thị Hồng Nhung và Hà Thị Kim là hai chị em 𝘀𝗶𝗻𝗵 đ𝗼̂𝗶 và một em khác là Đinh Thị Hoài Ngọc, tất cả đều ở xã Khả Cửu, cách trường khoảng 15km.

Các em học sinh xem nơi đây như nhà của mình

“Lần đầu tiên sống xa nhà, chúng em bỡ ngỡ lắm, thấy lo sợ nữa. Lúc nào cũng chỉ muốn bỏ về với bố mẹ, nhưng nay thì quen rồi. Ở đây với ông bà và cô chú hiền lắm, chúng cháu ở đây cũng thoải mái như ở nhà”, Hồng Nhung nói.

Ngôi nhà trọ này đã có bao thế hệ 𝗵𝗼̣𝗰 𝘀𝗶𝗻𝗵 trưởng thành; những người thành đạt đi làm ăn xa quê nhưng khi trở về vẫn không quên quay lại thăm ngôi nhà trọ thân yêu này. Điều đó cũng là động lực để cho vợ chồng ông Diễn, bà Hoa giúp đỡ các thế hệ học trò tiếp theo.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *